Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

ORANGE COUNTY, California (NV) – Kết quả trưng cầu ý kiến của Viện Chính Sách Công California (California Public Policy Institute of California) hôm Thứ Tư cho biết phần lớn cư dân Nam California phản đối chính sách nhập cư chính của Tổng Thống Donald Trump, bao gồm lệnh cấm du lịch, kế hoạch xây dựng bức tường biên giới, và kêu gọi tăng cường trục xuất, theo nhật báo The Orange County Register.



Sự phản đối đó, khác biệt về cường độ trong khu vực, kéo dài từ các quận hạt Los Angeles, Orange và San Diego và Inland Empire – một khu vực với số di dân không có giấy tờ lớn nhất của tiểu bang.

“Ngày nay, phần lớn cư dân California nói rằng những người nhập cư không có giấy tờ sống ở Mỹ nên được ở lại và những người này trước sau sẽ nộp đơn xin nhập tịch,” tác giả trưng cầu ý kiến ghi lại.

Kết quả phỏng vấn trong số 1,706 người ở California cho thấy:

• Có hơn 70% cư dân Los Angeles County và Inland Empire, và 60% người ở Orange County và San Diego County nói rằng người nhập cư không có giấy tờ đang sống ở Hoa Kỳ nên được ở lại và cuối cùng nộp đơn xin nhập tịch. Trên toàn tiểu bang, con số này là 68%.

Khoảng 12% ở khu vực Los Angeles và Inland Empire và 15% ở Orange County và San Diego County cho rằng người nhập cư không có giấy tờ nên được phép ở lại nhưng không được phép nhập tịch.

• Gần ba trong số bốn người ở Los Angeles County, Orange County và San Diego County chống lại việc xây bức tường dọc theo biên giới Mỹ-Mexico, trong khi số người chống giảm còn 63 % ở Inland Empire.

• Gần 63% người ở Los Angeles County và 57% ở Orange County và San Diego County không tán thành sắc lệnh di trú mới của Tổng Thống Trump, tạm thời cấm người từ Iran, Libya, Somalia, Sudan, Syria, và Yemen, nhập cảnh Mỹ trong 90 ngày. (Sắc lệnh này bị hai chánh án liên bang chặn lại).

Dù yếu tố đảng phái có ảnh hưởng đến câu trả lời, đa số người theo đảng Cộng Hòa (56%) đồng ý rằng những người nhập cư không có giấy phép nên được phép ở lại Hoa Kỳ, so với 92% của người theo đảng Dân chủ.

Riêng các câu hỏi liên quan đến xây tường biên giới, 92% thuộc đảng Dân Chủ phản đối, 68 % thuộc đảng Cộng Hòa ủng hộ.

Đối với sắc lệnh di trú, 81 % thuộc đảng Dân chủ phản đối, 85 % thuộc đảng Cộng Hòa ủng hộ.

Đa số các dân cử California tuyên bố sẽ tranh đấu chống chính sách nhập cư của tổng thống, nhắm vào việc trục xuất các di dân lậu phạm pháp, hoặc hưởng trợ cấp xã hội, hay bị coi là nguy cơ đối với sự an toàn công cộng hoặc an ninh quốc gia.

California là nơi có hơn 2,600,000 người nhập cư không có giấy tờ vào năm 2013, gồm 814,000 tại Los Angeles County, 247,000 ở Orange County, 170,000 ở San Diego County, 124.000 ở Riverside County và 118,000 ở San Bernardino County, cũng theo kết quả trưng cầu ý kiến công bố trong Tháng Ba.

Tại Orange County, trong cuộc bầu cử tổng thống hồi Tháng Mười Một, 2016, ứng cử viên Hillary Clinton (Dân Chủ) được 50% số phiếu, trong khi ứng cử viên Donald Trump (Cộng Hòa) được 45%. Đây là lần đầu tiên cử tri Orange County bỏ phiếu cho một ứng cử viên tổng thống Dân Chủ kể từ thập niên 1930. (L.N.)
ORANGE COUNTY, California (NV) – Kết quả trưng cầu ý kiến của Viện Chính Sách Công California (California Public Policy Institute of California) hôm Thứ Tư cho biết phần lớn cư dân Nam California phản đối chính sách nhập cư chính của Tổng Thống Donald Trump, bao gồm lệnh cấm du lịch, kế hoạch xây dựng bức tường biên giới, và kêu gọi tăng cường trục xuất, theo nhật báo The Orange County Register.
Sự phản đối đó, khác biệt về cường độ trong khu vực, kéo dài từ các quận hạt Los Angeles, Orange và San Diego và Inland Empire – một khu vực với số di dân không có giấy tờ lớn nhất của tiểu bang.
“Ngày nay, phần lớn cư dân California nói rằng những người nhập cư không có giấy tờ sống ở Mỹ nên được ở lại và những người này trước sau sẽ nộp đơn xin nhập tịch,” tác giả trưng cầu ý kiến ghi lại.
Kết quả phỏng vấn trong số 1,706 người ở California cho thấy:
• Có hơn 70% cư dân Los Angeles County và Inland Empire, và 60% người ở Orange County và San Diego County nói rằng người nhập cư không có giấy tờ đang sống ở Hoa Kỳ nên được ở lại và cuối cùng nộp đơn xin nhập tịch. Trên toàn tiểu bang, con số này là 68%.
Khoảng 12% ở khu vực Los Angeles và Inland Empire và 15% ở Orange County và San Diego County cho rằng người nhập cư không có giấy tờ nên được phép ở lại nhưng không được phép nhập tịch.
• Gần ba trong số bốn người ở Los Angeles County, Orange County và San Diego County chống lại việc xây bức tường dọc theo biên giới Mỹ-Mexico, trong khi số người chống giảm còn 63 % ở Inland Empire.
• Gần 63% người ở Los Angeles County và 57% ở Orange County và San Diego County không tán thành sắc lệnh di trú mới của Tổng Thống Trump, tạm thời cấm người từ Iran, Libya, Somalia, Sudan, Syria, và Yemen,  nhập cảnh Mỹ trong 90 ngày. (Sắc lệnh này bị hai chánh án liên bang chặn lại).
Dù yếu tố đảng phái có ảnh hưởng đến câu trả lời, đa số người theo đảng Cộng Hòa (56%) đồng ý rằng những người nhập cư không có giấy phép nên được phép ở lại Hoa Kỳ, so với 92% của người theo đảng Dân chủ.
Riêng các câu hỏi liên quan đến xây tường biên giới, 92% thuộc đảng Dân Chủ phản đối, 68 % thuộc đảng Cộng Hòa ủng hộ.
Đối với sắc lệnh di trú, 81 % thuộc đảng Dân chủ phản đối, 85 % thuộc đảng Cộng Hòa ủng hộ.
Đa số các dân cử California tuyên bố sẽ tranh đấu chống chính sách nhập cư của tổng thống, nhắm vào việc trục xuất các di dân lậu phạm pháp, hoặc hưởng trợ cấp xã hội, hay bị coi là nguy cơ đối với sự an toàn công cộng hoặc an ninh quốc gia.
California là nơi có hơn 2,600,000 người nhập cư không có giấy tờ vào năm 2013, gồm 814,000 tại Los Angeles County, 247,000 ở Orange County, 170,000 ở San Diego County, 124.000 ở Riverside County và 118,000 ở San Bernardino County, cũng theo kết quả trưng cầu ý kiến công bố trong Tháng Ba.
Tại Orange County, trong cuộc bầu cử tổng thống hồi Tháng Mười Một, 2016, ứng cử viên Hillary Clinton (Dân Chủ) được 50% số phiếu, trong khi ứng cử viên Donald Trump (Cộng Hòa) được 45%. Đây là lần đầu tiên cử tri Orange County bỏ phiếu cho một ứng cử viên tổng thống Dân Chủ kể từ thập niên 1930. (L.N.)
KHOA VŨ
WESTMINSTER (NV) – Cách đây hơn một tuần, khi công ty cung cấp công nghệ giáo dục Ayotree phát hành miễn phí trò chơi ‘Moses Người Chiến Sĩ Tự Do’ (Moses the Freedom Fighter) trên Android và iOS, đồng thời công bố sẽ lấy toàn bộ tiền quảng cáo thu được trên trò chơi này tặng cho người tỵ nạn Syria, báo chí đã nhắc nhiều đến cái tên Khoa Vũ, một trong hai sáng lập viên của Ayotree.

Tiền thu được từ trò chơi “Moses Người Chiến Sĩ Tự Do” do công ty Ayotree thực hiện, vốn do hai anh em Khoa và Chính Vũ sáng lập, sẽ được gửi tới tổ chức Oxfarm America’s Syria and refugee fund ở Massachusetts.

Ayotree nay sẽ tặng tất cả số tiền quảng cáo có được cũng như tiền hiến tặng qua app này tới Oxfarm America. Tới nay, số tiền Oxfarm America nhận được là hơn $1,100, theo cơ quan này.

Một bản thông cáo của Oxfarm America cho hay họ vui mừng khi được Ayotree chọn để tài trợ. Hai anh em Vũ dự trù sẽ gửi được $100,000 về cho Oxfarm America tới Ngày Tị Nạn Thế Giới (World Refugee Day), vốn là ngày 20 Tháng Sáu tới đây.

Năm nay 34 tuổi, Khoa là thế hệ thứ hai của người Việt tị nạn, và là “con dân” của Little Saigon, vì anh sinh ra và lớn lên ở quận Cam.

Buổi chiều hôm ấy, khi cùng mẹ là bà Trần Thị Kính đến thăm báo Người Việt, Khoa tâm sự rằng anh mang tâm trạng người trở về chốn xuất thân.

Khoa cho biết mình học trung học đệ nhất cấp ở McGavin Intermediate School, vào La Quinta High School khi lên trung học, và khoe “biết hết những tiệm phở quanh đây…” như những “người Bolsa thứ thiệt”.

Lớn lên nữa, Khoa vào đại học UC Berkeley, chọn ngành làm phim, rồi sau khi ra trường, theo Chính Vũ, ông anh ruột lớn hơn mình mười tuổi, “chuyên làm trong ngành công nghệ thông tin”, đi đến các nước Đông Nam Á để “vừa theo đuổi lý tưởng, vừa tạo dựng sự nghiệp.”

* Từ Ayotree

Lý tưởng và sự nghiệp ấy, sau mười năm lăn lóc ở những nơi đèo heo hút gió của Việt Nam, Cambodia, đã tích tụ thành Ayotree, công ty cung cấp công nghệ giáo dục, mà theo Khoa, hiện phục vụ hàng ngàn những trường dạy sinh ngữ lớn nhỏ trên khắp Châu Á, Châu Âu, Bắc Mỹ và Nam Mỹ. Vẫn theo Khoa, công ty này mang đến cho hai anh em họ Vũ lợi nhuận “hơn $1.5 triệu một năm.”

Ayotree (www.ayotree.com) là một hệ thống quản lý trường học trực tuyến, phục vụ những người muốn mở trường, nhất là trường dạy sinh ngữ.

“Phần mềm của Ayotree giúp trường học quản lý những việc quan trọng, như mở lớp học trực tuyến, soạn bài, theo dõi tiến trình của thày cô, cho học sinh ghi danh, thu tiền học phí… Nói chung là giúp những ngôi trường, nhất là những ngôi trường tí hon tiết kiệm thời gian và tiền bạc.” Khoa giải thích.

Nói về những ngày đầu tiên đến Cambodia lập nghiệp, vì “Cambodia là nơi dễ vào”, Khoa hồi tưởng.

“Đến đó chúng tôi mới thấy là trí thông minh không phải chỉ có ở nơi giàu, mà đất nước nào cũng có người thông minh. Nhưng ở một nơi chưa phát triển, thì chỉ cần mang đến đó một ít công nghệ, cũng giúp người ta học hỏi được nhiều.”

Mắt Khoa sáng lên khi nói về những người hiếu học anh đã gặp ở các đất nước đang phát triển.

“Càng nghèo thì người ta càng ham học. Ở Mỹ, chúng ta xem mọi thứ là đương nhiên, nhưng ở nơi hoang sơ, chưa ai được sờ vào internet, thì người khao khát được biết nó. Chẳng bao lâu chúng tôi thấy ngay cách giúp họ hay nhất là giáo dục. Muốn giảng dạy thì phải có trường học. Nhưng có được một ngôi trường không phải dễ. Vì thế chúng tôi muốn tạo điều kiện để bất cứ ai cũng có thể mở, và cai quản được ngôi trường của mình. Với hệ thống Ayotree, dù với chỉ một vài thày cô, người dùng vẫn có thể mở được một lớp học trực tuyến. Hệ thống quản lý của Ayotree giúp cả những ngôi trường lớn có đầy đủ phòng ốc, nhưng mở được lớp học trực tuyến là điểm mạnh nhất của Ayotree, vì nó giúp người muốn dạy mở được những trường ở vùng xa xôi, phục vụ giới nghèo.”

Nhìn lại quãng đường đã đi, Khoa tâm sự là từ mười năm qua, anh “chưa bao giờ nhìn lại.”

“Với tôi, điều quan trọng là phải rời nhà, ra khỏi quỹ đạo an toàn của mình. Dù đến Mexico, Việt Nam, hay sang Cambodia, đi đến đâu tâm trí mình cũng mở mang.”

“Thật đấy!” Khoa nói một cách chân thành. “Đời sống không phải chỉ có Snapchat hay chụp hình khoe những bữa ăn. Tôi muốn nói với bất cứ ai có vấn đề với con cái trưởng thành là khuyên họ hãy bỏ Snapchat qua một bên, đến Việt Nam hay bất cứ một nước nghèo nàn nào, để xem người dân ở đó người ta sống ra sao rồi sẽ tìm thấy điều mình cần làm.”

Trong khi Khoa nói chuyện, bà Trần Thị Kính, qua Mỹ năm 1980, nhìn con bằng đôi mắt biểu đồng tình lẫn yêu thương.

“Người ta hay hỏi tôi có vừa lòng với những điều hai anh em Khoa làm không. Với tôi thì quan điểm bắt con phải làm bác sĩ này kia giờ không còn hợp thời nữa. Làm gì cũng được miễn là nuôi sống được bản thân và phục vụ một mục đích nào đó.” Bà Kính nói.

Ngoài lý tưởng mang kiến thức đến những nơi thôn dã, Ayotree dường như cũng là phương tiện để hai anh em Khoa gắn liền hơn với quê mẹ.

Điều này giải thích tại sao Công ty Ayotree hiện có ba địa điểm. Ngoài văn phòng chính chuyên lo phát triển thương mại ở Pasadena, California, Ayotree có các nhóm chuyên viên công nghệ làm việc ở Sài Gòn và ở Cambodia.

“Với kỹ thuật thời nay, chúng tôi làm việc với nhau hàng ngày qua Skype, và mỗi khi có thêm người dùng Ayotree để mở trường, ai cũng đều thêm hứng khởi.” Khoa chia sẻ.

Ngoài hệ thống cung cấp công nghệ giáo dục, Ayotree còn có dịch vụ tư vấn thông tin công nghệ, và đang phát triển qua những lãnh vực khác như thiết kế trò chơi, chẳng hạn như trò chơi Moses the Freedom Fighter, vừa được phát hành.

* Đến Moses the Freedom Fighter

Moses the Freedom Fighter (www.freemoses.org) là một trò chơi bẩy cấp, qua đó người sử dụng có cơ hội thách thức khả năng ứng biến của mình, trong vai Mosses, người đã vượt qua mọi trở ngại để đưa dân mình thoát ách nô lệ của Ai Cập, đến đất tự do.



Được hỏi tại sao lại chọn Moses, một nhân vật trong kinh thánh mà chưa hẳn ai cũng biết, Khoa giải thích “Từ bộ phim kinh điển ‘The Ten Commandments,’ cho đến những tác phẩm mới của Hollywood như ‘Exodus: Gods and Kings,’ ‘Noah’ là những câu chuyện lâu đời không bao giờ mất đi sức hấp dẫn, như câu chuyện của những người tị nạn trước đây, như tất cả chúng ta.”

“Việc phát hành ‘Moses the Freedom Fighter’ là tuyên bố của chúng tôi, dùng ngôn ngữ của máy tính làm tiếng nói, chống lại phân biệt chủng tộc, nô lệ, áp bức, và ủng hộ tự do cho mọi người.” Hai anh em nhà họ Vũ từng bày tỏ tâm tư trong thông cáo báo chí khi phát hành trò chơi Moses the Freedom Fighter.

“Mẹ tôi giờ đây kể lại chuyện cũ, hay nói về cảm giác hạnh phúc sau khi thoát khỏi Việt Nam, rời trại tị nạn và được vào Mỹ, nhưng thật ra hồi đó chúng tôi khổ lắm. Mười lăm người ở chen chúc trong một gian nhà hai phòng ngủ, hai phòng tắm.” Khoa thổ lộ.

“Mà hồi nhỏ tôi không hề biết là mình nghèo cho đến khi đi học, được cha mẹ cho vào đội bơi. Ra khỏi khu Little Saigon, thấy bạn bè có phòng ngủ riêng, tôi mới thấy là nhà mình kỳ quá.

Trời! Bảy người cùng ở chung một phòng. Mình nghèo thật!” Khoa cho biết đã nhận ra điều ấy lúc mình chín tuổi.

Nhưng nghèo, với Khoa không phải là một điều xấu.

“Gia đình nghèo, nhưng đó là nguồn gốc của tôi. Nói thẳng ra đó (cái nghèo) là chốn xuất thân của nhiều người tị nạn chúng ta. Từ cái nghèo đó mà tôi biết biết ơn cuộc đời. Gia đình tôi nghèo thế, nhưng tôi vẫn có thể bình đẳng cạnh tranh với mọi người ở đây.” Khoa lập luận.

Với tâm tư này, Ayotree, Moses the Freedom Fighter, và có lẽ nhiều dự án sau này nữa của Khoa và người anh ruột sẽ mãi là những ước muốn trả ơn đời, mang thương yêu và kiến thức đến khắp nơi.

———-

Liên lạc tác giả: hagiang@nguoi-viet.com

KHOA VŨ
WESTMINSTER (NV) – Cách đây hơn một tuần, khi công ty cung cấp công nghệ giáo dục Ayotree phát hành miễn phí trò chơi ‘Moses Người Chiến Sĩ Tự Do’ (Moses the Freedom Fighter) trên Android và iOS, đồng thời công bố sẽ lấy toàn bộ tiền quảng cáo thu được trên trò chơi này tặng cho người tỵ nạn Syria, báo chí đã nhắc nhiều đến cái tên Khoa Vũ, một trong hai sáng lập viên của Ayotree.

Tiền thu được từ trò chơi “Moses Người Chiến Sĩ Tự Do” do công ty Ayotree thực hiện, vốn do hai anh em Khoa và Chính Vũ sáng lập, sẽ được gửi tới tổ chức Oxfarm America’s Syria and refugee fund ở Massachusetts.

Ayotree nay sẽ tặng tất cả số tiền quảng cáo có được cũng như tiền hiến tặng qua app này tới Oxfarm America. Tới nay, số tiền Oxfarm America nhận được là hơn $1,100, theo cơ quan này.

Một bản thông cáo của Oxfarm America cho hay họ vui mừng khi được Ayotree chọn để tài trợ. Hai anh em Vũ dự trù sẽ gửi được $100,000 về cho Oxfarm America tới Ngày Tị Nạn Thế Giới (World Refugee Day), vốn là ngày 20 Tháng Sáu tới đây.

Năm nay 34 tuổi, Khoa là thế hệ thứ hai của người Việt tị nạn, và là “con dân” của Little Saigon, vì anh sinh ra và lớn lên ở quận Cam.

Buổi chiều hôm ấy, khi cùng mẹ là bà Trần Thị Kính đến thăm báo Người Việt, Khoa tâm sự rằng anh mang tâm trạng người trở về chốn xuất thân.

Khoa cho biết mình học trung học đệ nhất cấp ở McGavin Intermediate School, vào La Quinta High School khi lên trung học, và khoe “biết hết những tiệm phở quanh đây…” như những “người Bolsa thứ thiệt”.

Lớn lên nữa, Khoa vào đại học UC Berkeley, chọn ngành làm phim, rồi sau khi ra trường, theo Chính Vũ, ông anh ruột lớn hơn mình mười tuổi, “chuyên làm trong ngành công nghệ thông tin”, đi đến các nước Đông Nam Á để “vừa theo đuổi lý tưởng, vừa tạo dựng sự nghiệp.”

* Từ Ayotree

Lý tưởng và sự nghiệp ấy, sau mười năm lăn lóc ở những nơi đèo heo hút gió của Việt Nam, Cambodia, đã tích tụ thành Ayotree, công ty cung cấp công nghệ giáo dục, mà theo Khoa, hiện phục vụ hàng ngàn những trường dạy sinh ngữ lớn nhỏ trên khắp Châu Á, Châu Âu, Bắc Mỹ và Nam Mỹ. Vẫn theo Khoa, công ty này mang đến cho hai anh em họ Vũ lợi nhuận “hơn $1.5 triệu một năm.”

Ayotree (www.ayotree.com) là một hệ thống quản lý trường học trực tuyến, phục vụ những người muốn mở trường, nhất là trường dạy sinh ngữ.

“Phần mềm của Ayotree giúp trường học quản lý những việc quan trọng, như mở lớp học trực tuyến, soạn bài, theo dõi tiến trình của thày cô, cho học sinh ghi danh, thu tiền học phí… Nói chung là giúp những ngôi trường, nhất là những ngôi trường tí hon tiết kiệm thời gian và tiền bạc.” Khoa giải thích.

Nói về những ngày đầu tiên đến Cambodia lập nghiệp, vì “Cambodia là nơi dễ vào”, Khoa hồi tưởng.

“Đến đó chúng tôi mới thấy là trí thông minh không phải chỉ có ở nơi giàu, mà đất nước nào cũng có người thông minh. Nhưng ở một nơi chưa phát triển, thì chỉ cần mang đến đó một ít công nghệ, cũng giúp người ta học hỏi được nhiều.”

Mắt Khoa sáng lên khi nói về những người hiếu học anh đã gặp ở các đất nước đang phát triển.

“Càng nghèo thì người ta càng ham học. Ở Mỹ, chúng ta xem mọi thứ là đương nhiên, nhưng ở nơi hoang sơ, chưa ai được sờ vào internet, thì người khao khát được biết nó. Chẳng bao lâu chúng tôi thấy ngay cách giúp họ hay nhất là giáo dục. Muốn giảng dạy thì phải có trường học. Nhưng có được một ngôi trường không phải dễ. Vì thế chúng tôi muốn tạo điều kiện để bất cứ ai cũng có thể mở, và cai quản được ngôi trường của mình. Với hệ thống Ayotree, dù với chỉ một vài thày cô, người dùng vẫn có thể mở được một lớp học trực tuyến. Hệ thống quản lý của Ayotree giúp cả những ngôi trường lớn có đầy đủ phòng ốc, nhưng mở được lớp học trực tuyến là điểm mạnh nhất của Ayotree, vì nó giúp người muốn dạy mở được những trường ở vùng xa xôi, phục vụ giới nghèo.”

Nhìn lại quãng đường đã đi, Khoa tâm sự là từ mười năm qua, anh “chưa bao giờ nhìn lại.”

“Với tôi, điều quan trọng là phải rời nhà, ra khỏi quỹ đạo an toàn của mình. Dù đến Mexico, Việt Nam, hay sang Cambodia, đi đến đâu tâm trí mình cũng mở mang.”

“Thật đấy!” Khoa nói một cách chân thành. “Đời sống không phải chỉ có Snapchat hay chụp hình khoe những bữa ăn. Tôi muốn nói với bất cứ ai có vấn đề với con cái trưởng thành là khuyên họ hãy bỏ Snapchat qua một bên, đến Việt Nam hay bất cứ một nước nghèo nàn nào, để xem người dân ở đó người ta sống ra sao rồi sẽ tìm thấy điều mình cần làm.”

Trong khi Khoa nói chuyện, bà Trần Thị Kính, qua Mỹ năm 1980, nhìn con bằng đôi mắt biểu đồng tình lẫn yêu thương.

“Người ta hay hỏi tôi có vừa lòng với những điều hai anh em Khoa làm không. Với tôi thì quan điểm bắt con phải làm bác sĩ này kia giờ không còn hợp thời nữa. Làm gì cũng được miễn là nuôi sống được bản thân và phục vụ một mục đích nào đó.” Bà Kính nói.

Ngoài lý tưởng mang kiến thức đến những nơi thôn dã, Ayotree dường như cũng là phương tiện để hai anh em Khoa gắn liền hơn với quê mẹ.

Điều này giải thích tại sao Công ty Ayotree hiện có ba địa điểm. Ngoài văn phòng chính chuyên lo phát triển thương mại ở Pasadena, California, Ayotree có các nhóm chuyên viên công nghệ làm việc ở Sài Gòn và ở Cambodia.

“Với kỹ thuật thời nay, chúng tôi làm việc với nhau hàng ngày qua Skype, và mỗi khi có thêm người dùng Ayotree để mở trường, ai cũng đều thêm hứng khởi.” Khoa chia sẻ.

Ngoài hệ thống cung cấp công nghệ giáo dục, Ayotree còn có dịch vụ tư vấn thông tin công nghệ, và đang phát triển qua những lãnh vực khác như thiết kế trò chơi, chẳng hạn như trò chơi Moses the Freedom Fighter, vừa được phát hành.

* Đến Moses the Freedom Fighter

Moses the Freedom Fighter (www.freemoses.org) là một trò chơi bẩy cấp, qua đó người sử dụng có cơ hội thách thức khả năng ứng biến của mình, trong vai Mosses, người đã vượt qua mọi trở ngại để đưa dân mình thoát ách nô lệ của Ai Cập, đến đất tự do.



Được hỏi tại sao lại chọn Moses, một nhân vật trong kinh thánh mà chưa hẳn ai cũng biết, Khoa giải thích “Từ bộ phim kinh điển ‘The Ten Commandments,’ cho đến những tác phẩm mới của Hollywood như ‘Exodus: Gods and Kings,’ ‘Noah’ là những câu chuyện lâu đời không bao giờ mất đi sức hấp dẫn, như câu chuyện của những người tị nạn trước đây, như tất cả chúng ta.”

“Việc phát hành ‘Moses the Freedom Fighter’ là tuyên bố của chúng tôi, dùng ngôn ngữ của máy tính làm tiếng nói, chống lại phân biệt chủng tộc, nô lệ, áp bức, và ủng hộ tự do cho mọi người.” Hai anh em nhà họ Vũ từng bày tỏ tâm tư trong thông cáo báo chí khi phát hành trò chơi Moses the Freedom Fighter.

“Mẹ tôi giờ đây kể lại chuyện cũ, hay nói về cảm giác hạnh phúc sau khi thoát khỏi Việt Nam, rời trại tị nạn và được vào Mỹ, nhưng thật ra hồi đó chúng tôi khổ lắm. Mười lăm người ở chen chúc trong một gian nhà hai phòng ngủ, hai phòng tắm.” Khoa thổ lộ.

“Mà hồi nhỏ tôi không hề biết là mình nghèo cho đến khi đi học, được cha mẹ cho vào đội bơi. Ra khỏi khu Little Saigon, thấy bạn bè có phòng ngủ riêng, tôi mới thấy là nhà mình kỳ quá.

Trời! Bảy người cùng ở chung một phòng. Mình nghèo thật!” Khoa cho biết đã nhận ra điều ấy lúc mình chín tuổi.

Nhưng nghèo, với Khoa không phải là một điều xấu.

“Gia đình nghèo, nhưng đó là nguồn gốc của tôi. Nói thẳng ra đó (cái nghèo) là chốn xuất thân của nhiều người tị nạn chúng ta. Từ cái nghèo đó mà tôi biết biết ơn cuộc đời. Gia đình tôi nghèo thế, nhưng tôi vẫn có thể bình đẳng cạnh tranh với mọi người ở đây.” Khoa lập luận.

Với tâm tư này, Ayotree, Moses the Freedom Fighter, và có lẽ nhiều dự án sau này nữa của Khoa và người anh ruột sẽ mãi là những ước muốn trả ơn đời, mang thương yêu và kiến thức đến khắp nơi.

———-

Liên lạc tác giả: hagiang@nguoi-viet.com



WESTMINSTER, California (NV) – “Tôi vừa từ Las Vegas, Nevada, đến Little Saigon này vài tuần nay. Tình cờ mua báo Người Việt ở chợ Mỹ Thuận, Westminster, thì biết có buổi họp mặt đờn ca tài tử nên thích lắm, bèn nhờ mấy người bạn chở đến. Không ngờ ngay tại đất Mỹ này lại lưu giữ được nét văn hóa sông nước miền Tây như vậy.”

Đó là tâm sự của bà Phan Phương An khi đến tham dự họp mặt đờn ca tài tử kỳ 15 vừa tổ chức tối Thứ Năm, 23 Tháng Ba, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, Westminster.

Bà cho biết: “Tôi cũng hay đi đi về về giữa Las Vegas và Orange County, sắp tới có thể về ở đây hẳn. Khi về đây rồi thì chắc mỗi tuần tôi sẽ tới sinh hoạt thường xuyên hơn. Ở Las Vegas tôi có theo một nhóm hát đến các nhà hưu dưỡng phục vụ văn nghệ cho các cụ. Thích cải lương nhưng tôi ít hát vì không có điều kiện, còn lại hát tân nhạc thì nhiều.”

“Hồi nhỏ tôi đi coi cải lương nhiều lắm, tối nào cũng xách đèn sang nhà hàng xóm coi, nên thích cải lương từ đó. Sang đây từ năm 1983 nhưng niềm đam mê cải lương vẫn không hề phai nhạt. Cũng vì thích mà tôi thuộc làu khá nhiều tuồng như ‘Lan Và Điệp,’ ‘Đêm Lạnh Chùa Hoang,’ ‘Tướng Cướp Bạch Hải Đường’…” bà kể.

“Lần đầu đến buổi họp mặt này tôi sẽ nghe các tài tử giai nhân, và bà con yêu thích cổ nhạc hát trước, lần sau tôi sẽ tập hát để góp vui cùng mọi người. Nhà tôi chỉ một mình tôi mê cải lương thôi, và tôi hy vọng khi còn sức thì còn hát. Nói hơi quá một chút là dù cái chết cận kề nhưng tôi cũng ráng ngồi dậy hát một câu rồi mới nằm xuống chết,” bà nói.

Cũng lần đầu đến tham dự, chị Trang Nguyễn, cư dân Stanton, cho biết: “Tôi nghe bạn bè giới thiệu ở báo Người Việt vào mỗi tối Thứ Năm có đờn ca tài tử nên lần này tôi đến xem cho biết. Tôi chỉ biết hát chút chút thôi, nên chưa đủ can đảm để đứng góp vui, nhưng nghe mọi người hát thì tôi có thể hát theo từng điệu của bài hát. Buổi họp mặt rất thú vị.”

Cùng mê cải lương nên khi biết có buổi họp mặt đờn ca tài tử là ông Lê Thành Nhân, cư dân Westminster, dù phải chống gậy nhưng vẫn đến sinh hoạt. Ông chia sẻ: “Buổi họp mặt những lần đầu không có đờn tôi tiếc lắm. May sao có nhạc sĩ Lê Khiêm, rồi nhạc sĩ Huỳnh Châu mang đờn đến, làm buổi sinh hoạt sôi nổi hẳn lên. Tôi có máu tài tử từ lúc nhỏ, bởi vì nghe chỗ nào có tiếng đờn thì tới, do vậy mà tôi thuộc khá nhiều bài ca cổ và thích hát những bài xưa của cố soạn giả Viễn Châu viết từ thập niên 1960 như ‘Ông Lão Chèo Đò,’ ‘Xuân Đất Khách,’ ‘Tình Anh Bán Chiếu,’ ‘Biệt Kinh Kỳ,’ ‘Quán Nửa Khuya’…”

Ở xa vùng Little Saigon, bà Trương Thị Yến, cư dân Irvine, cũng đều đặn đến họp mặt mỗi tuần, cho hay: “Các buổi họp mặt đờn ca tài tử tôi chưa vắng buổi nào, bởi vì hay lắm. Những buổi họp mặt đầu tiên không nhiều người đến tham dự, tôi thấy cũng buồn buồn. Nhưng rồi gần đây thấy đông hơn, có buổi được gần 20 người, bấy nhiêu đó là vui rồi. Tôi mong càng ngày buổi họp mặt càng đông hơn, đó cũng để các tài tử giai nhân khi trình diễn phấn khởi hơn, hát hay hơn để mọi người cùng thưởng thức đờn ca tài tử.”

 Là một trong vài người mang tiếng đờn đầu tiên đến buổi họp mặt, nhạc sĩ Lê Khiêm, cư dân Santa Ana, nói: “Biết được trong cộng đồng mình có một nơi tổ chức họp mặt đờn ca tài tử là tôi thấy rất quý. Vì vậy mà dù lớn tuổi, bệnh nhiều, nhưng tôi cũng cố gắng đến tham dự. So với cải lương thì đờn ca tài tử bài bản khác nhau, còn đờn thì giống, nên không khó khăn gì với tôi. Cứ theo đúng cách đờn 20 bản tổ thì bài bản gì tôi cũng đờn được. Bởi vì trong 20 bản tổ đó có thập loại bài bản gồm nhất lý, nhì ngâm, tam nam, tứ oán, ngũ điếm, lục xuất, thất chính, bát ngự, cửu nhĩ, thập thủ liên hoàn, người đờn chuyên nghiệp sẽ biết.”

Nói về những buổi họp mặt đờn ca tài tử, ông Lê Quang Thế, trưởng ban tổ chức, cho biết: “Sở dĩ có những buổi tập hợp anh chị em đờn ca tài tử này vì chúng tôi với tư cách là thành viên của Hội Cổ Nhạc Miền Nam Việt Nam Hải Ngoại cũng muốn tạo một phong trào đờn ca tài tử tại Little Saigon để giữ gìn văn hóa truyền thống dân tộc.”

“Hy vọng chúng tôi là nhân, trong tương lai sẽ có nhiều nhóm cùng với chúng tôi để tổ chức không chỉ ở Orange County mà khắp nơi, chỗ nào có người Việt thì chỗ đó tạo dựng phong trào đờn ca tài tử. Nói thật, để gầy dựng phong trào này chúng tôi không nhận được một hỗ trợ nào hết, mà hoàn toàn dùng tiền túi của mình và một số mạnh thường quân giúp đỡ, nhưng như vậy mà ấm cúng, thân tình. Chỉ mong tài tử giai nhân, bà con đồng hương xa gần đến họp mặt cho thân mật,” ông nói.

—–


Liên lạc tác giả: truong.dung@nguoi-viet.com


WESTMINSTER, California (NV) – “Tôi vừa từ Las Vegas, Nevada, đến Little Saigon này vài tuần nay. Tình cờ mua báo Người Việt ở chợ Mỹ Thuận, Westminster, thì biết có buổi họp mặt đờn ca tài tử nên thích lắm, bèn nhờ mấy người bạn chở đến. Không ngờ ngay tại đất Mỹ này lại lưu giữ được nét văn hóa sông nước miền Tây như vậy.”

Đó là tâm sự của bà Phan Phương An khi đến tham dự họp mặt đờn ca tài tử kỳ 15 vừa tổ chức tối Thứ Năm, 23 Tháng Ba, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, Westminster.

Bà cho biết: “Tôi cũng hay đi đi về về giữa Las Vegas và Orange County, sắp tới có thể về ở đây hẳn. Khi về đây rồi thì chắc mỗi tuần tôi sẽ tới sinh hoạt thường xuyên hơn. Ở Las Vegas tôi có theo một nhóm hát đến các nhà hưu dưỡng phục vụ văn nghệ cho các cụ. Thích cải lương nhưng tôi ít hát vì không có điều kiện, còn lại hát tân nhạc thì nhiều.”

“Hồi nhỏ tôi đi coi cải lương nhiều lắm, tối nào cũng xách đèn sang nhà hàng xóm coi, nên thích cải lương từ đó. Sang đây từ năm 1983 nhưng niềm đam mê cải lương vẫn không hề phai nhạt. Cũng vì thích mà tôi thuộc làu khá nhiều tuồng như ‘Lan Và Điệp,’ ‘Đêm Lạnh Chùa Hoang,’ ‘Tướng Cướp Bạch Hải Đường’…” bà kể.

“Lần đầu đến buổi họp mặt này tôi sẽ nghe các tài tử giai nhân, và bà con yêu thích cổ nhạc hát trước, lần sau tôi sẽ tập hát để góp vui cùng mọi người. Nhà tôi chỉ một mình tôi mê cải lương thôi, và tôi hy vọng khi còn sức thì còn hát. Nói hơi quá một chút là dù cái chết cận kề nhưng tôi cũng ráng ngồi dậy hát một câu rồi mới nằm xuống chết,” bà nói.

Cũng lần đầu đến tham dự, chị Trang Nguyễn, cư dân Stanton, cho biết: “Tôi nghe bạn bè giới thiệu ở báo Người Việt vào mỗi tối Thứ Năm có đờn ca tài tử nên lần này tôi đến xem cho biết. Tôi chỉ biết hát chút chút thôi, nên chưa đủ can đảm để đứng góp vui, nhưng nghe mọi người hát thì tôi có thể hát theo từng điệu của bài hát. Buổi họp mặt rất thú vị.”

Cùng mê cải lương nên khi biết có buổi họp mặt đờn ca tài tử là ông Lê Thành Nhân, cư dân Westminster, dù phải chống gậy nhưng vẫn đến sinh hoạt. Ông chia sẻ: “Buổi họp mặt những lần đầu không có đờn tôi tiếc lắm. May sao có nhạc sĩ Lê Khiêm, rồi nhạc sĩ Huỳnh Châu mang đờn đến, làm buổi sinh hoạt sôi nổi hẳn lên. Tôi có máu tài tử từ lúc nhỏ, bởi vì nghe chỗ nào có tiếng đờn thì tới, do vậy mà tôi thuộc khá nhiều bài ca cổ và thích hát những bài xưa của cố soạn giả Viễn Châu viết từ thập niên 1960 như ‘Ông Lão Chèo Đò,’ ‘Xuân Đất Khách,’ ‘Tình Anh Bán Chiếu,’ ‘Biệt Kinh Kỳ,’ ‘Quán Nửa Khuya’…”

Ở xa vùng Little Saigon, bà Trương Thị Yến, cư dân Irvine, cũng đều đặn đến họp mặt mỗi tuần, cho hay: “Các buổi họp mặt đờn ca tài tử tôi chưa vắng buổi nào, bởi vì hay lắm. Những buổi họp mặt đầu tiên không nhiều người đến tham dự, tôi thấy cũng buồn buồn. Nhưng rồi gần đây thấy đông hơn, có buổi được gần 20 người, bấy nhiêu đó là vui rồi. Tôi mong càng ngày buổi họp mặt càng đông hơn, đó cũng để các tài tử giai nhân khi trình diễn phấn khởi hơn, hát hay hơn để mọi người cùng thưởng thức đờn ca tài tử.”

 Là một trong vài người mang tiếng đờn đầu tiên đến buổi họp mặt, nhạc sĩ Lê Khiêm, cư dân Santa Ana, nói: “Biết được trong cộng đồng mình có một nơi tổ chức họp mặt đờn ca tài tử là tôi thấy rất quý. Vì vậy mà dù lớn tuổi, bệnh nhiều, nhưng tôi cũng cố gắng đến tham dự. So với cải lương thì đờn ca tài tử bài bản khác nhau, còn đờn thì giống, nên không khó khăn gì với tôi. Cứ theo đúng cách đờn 20 bản tổ thì bài bản gì tôi cũng đờn được. Bởi vì trong 20 bản tổ đó có thập loại bài bản gồm nhất lý, nhì ngâm, tam nam, tứ oán, ngũ điếm, lục xuất, thất chính, bát ngự, cửu nhĩ, thập thủ liên hoàn, người đờn chuyên nghiệp sẽ biết.”

Nói về những buổi họp mặt đờn ca tài tử, ông Lê Quang Thế, trưởng ban tổ chức, cho biết: “Sở dĩ có những buổi tập hợp anh chị em đờn ca tài tử này vì chúng tôi với tư cách là thành viên của Hội Cổ Nhạc Miền Nam Việt Nam Hải Ngoại cũng muốn tạo một phong trào đờn ca tài tử tại Little Saigon để giữ gìn văn hóa truyền thống dân tộc.”

“Hy vọng chúng tôi là nhân, trong tương lai sẽ có nhiều nhóm cùng với chúng tôi để tổ chức không chỉ ở Orange County mà khắp nơi, chỗ nào có người Việt thì chỗ đó tạo dựng phong trào đờn ca tài tử. Nói thật, để gầy dựng phong trào này chúng tôi không nhận được một hỗ trợ nào hết, mà hoàn toàn dùng tiền túi của mình và một số mạnh thường quân giúp đỡ, nhưng như vậy mà ấm cúng, thân tình. Chỉ mong tài tử giai nhân, bà con đồng hương xa gần đến họp mặt cho thân mật,” ông nói.

—–


Liên lạc tác giả: truong.dung@nguoi-viet.com

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014


Máy làm bún tại nhà: Sản phẩm Nhật Bản của năm 2014 

Làm sợi mì tươi là một công việc đầy thử thách cho nhà làm bếp, từ công việc nội trợ thông thường cho đến nhà hàng chuyên nghiệp. Trong nghệ thuật nấu nướng Đông Tây, khi người đầu bếp làm được sợi mì kéo kiểu Trung Hoa hay mì pasta của Ý từ việc nhào bột sống đến thành phẩm ngay tại hiện trường thường được đánh giá cao về khả năng cũng như tài nghệ. 

Trên thị trường hiện nay có rất nhiều loại thiết bị gia dụng để giúp người đầu bếp giỏi hoàn thiện quá trình làm mì bún tươi. Mì bún tươi có chất vị và hương sắc khác với sợi khô khi luộc lên. Nhưng đó là sự thách thức về kỹ thuật.


Sau bao nhiêu thí nghiệm, hãng Philips của Nhật Bản đã cho ra đời một loại máy làm bún gia dụng thông minh và hoàn hảo đến nổi chỉ cần cho bột và nước vào - bấm nút tự động là chỉ sau vài phút, sợi mì sợi miến tuôn ra như ảo thuật.

Nhào bột - ép thành sợi bún

Thật vậy, nhào bột để tạo kết dính vốn là công việc ly kỳ, có khi còn là bí quyết . Lấy ví dụ, mì pasta của ý phải dùng trứng làm chất kết dính. Các loại mì ramen, udon phải dùng chất kansui (kiềm thuỷ) để tạo độ dai chắc đặc thù. Chất kết dính cũng tạo nên chất vị và độ mềm dẻo khác nhau của từng loại bún mì. Do đó mới có chuyện không thể dùng mì pasta bỏ vào nước mì hoành thánh, không thể dùng mì udon ăn với sốt cà chua. Mỗi loại bún mì thường là mỗi hình thể uốn lượn riêng biệt tạo nên vị giác dựa vào cấu trúc hình thành của thực phẩm. 

Bún gạo Việt Nam

Bún gạo Việt Nam là từng là một thứ thủ công nghệ đặc biệt trong các loại bún mì vì sự mềm mại mong manh của nó. Sợ bún phải rời nhau nhưng phải quyện dẻo kết dính như hồ. Tuy là bún gạo nhưng không thể nào dùng bột gạo 100% mà phải dùng đến một thứ bột khác làm chất kết dính xúc tác vào tinh bột gạo. Trong nghệ thuật dân gian có nhiều phương pháp pha bột, ngâm bột, lọc bột gạo thậm chí tạo mầm men để làm chất xúc tác cho sợi bún được dẻo mềm. Nhưng bí quyết chính của bún gạo và cách nhào bột làm bún của Việt Nam là một phần tinh bột đã được xúc tác "hồ hoá" trước để tạo chất kết dính. 

Máy làm bún Phillips đã xử lý quá trình này một cách tuyệt vời để từ một gói bột gạo trở thành sợi bún chỉ sau 5 phút tạo nên sự ngạc nhiên bất ngờ về tính sáng tạo. 

Nhiều người phàn nàn phải mua bún khô làm từ Trung Quốc nay có lựa chọn để làm bún tươi ngay tại nhà chẳng khác gì công việc vo gạo nấu cơm.

Với công thức được lưu truyền trên internet theo tỉ lệ bột gạo tẻ: 8 oz, bột năng: 1 oz, 2/3 cup nước ấm 50oC rồi bấm nút. Bún sống theo vòi tuôn ra, chỉ cần đem luộc. Whoa! một mẻ bún gạo Việt Nam ra đời - không thể nào tươi hơn. 

Máy là bún này còn có nhiều kiểu mẫu để tạo hình như cánh bột làm vỏ hoành thánh, mì sợi udon, soba, mì Singapore. Nếu có công thức đúng thì có thể làm cả sợi cao lâu của Hội An.

Làm vỏ bánh bột lọc

Đối với người gốc Huế đây là phương tiện tuyệt vời nhất để dáo bột, cán vỏ làm bánh bột lọc mà không cần phải luộc bột làm hồ phiền phức. Chỉ cần bỏ bột sắn (khoai mì) và nước ấm - vỏ bánh được dát mỏng đề đặn một cách tinh tế nhất ra ngay trước mắt.

Hiện nay máy Phillps đang nhập cảng một cách giới hạn vào thị trường Hoa Kỳ. Người ta chờ đợi những sáng tạo của nó qua những bí quyết trộn bột của người nội trợ. Khi làm bún Việt Nam có người dùng hỗn hợp bột gạo, bột năng, nước và muối vào chung một mẻ, nhưng có người pha bột năng vào nước ấm rồi đổ lên bột gạo để như nhào trộn đồng bộ hơn.

Philips có đại diện phân phối tại Hoa Kỳ qua công ty Williams-Sonoma với số lượng nhập cảng có hạn trong mùa đại lễ. Quý vị muốn mua máy làm bún tươi hãy đặt hàng để được món quà ý nghĩa trong lễ Thanksgiving.   

Mọi thông tin liên lạc về máy làm bún, xin liên lạc VL Marketing: 1.888.875.5657

Được tạo bởi Blogger.

Ads 468x60px

Followers

Featured Posts

Blog Archive

Blog Archive

Tuần Báo

Tuần Báo

RAO VẶT - Tìm Thợ

Pages

Unordered List

Hạng Mục Thương Mại

Restaurant

Sample Text

Tin Nổi Bật

Popular Posts

Recent Posts